|
Một bà lão Trung Hoa giúp đỡ một nhà sư hơn hai
mươi năm. Bà dựng cho nhà sư một căn lều và nuôi ông ấy ăn uống đầy
đủ trong thời gian ông thiền định. Cuối cùng bà muốn biết nhà sư
Thiền đã tiến bộ như thế nào trong suốt thời gian qua. Muốn biết rõ
ràng, bà lão đến nhờ một cô gái giàu dục vọng. Bà bảo cô gái:
- Hãy đến ông ta rồi bất ngờ hỏi ông:
Gì nào?
- Cô gái đến viếng nhà sư và vuốt ve nhà sư một cách rất tự nhiên
rồi hỏi nhà sư đối xử với mình như thế nào.
Nhà sư đáp một cách thơ mộng:
Một cây cổ thụ mọc trên núi đá lạnh lẽo vào mùa đông, không nơi nào
là không ấm áp.
Cô gái trở về kể lại tất cả những gì nhà sư đã nói.
Bà lão giận dữ than:
Nghĩ ta đã nuôi dưỡng hắn hai chục năm trời! Hắn không thèm chú ý
tới sự đòi hỏi của cô, hắn không có ý định cắt nghĩa điều kiện của
cô. Hắn không cần đáp ứng sự đam mê, nhưng ít nhất hắn cũng tỏ ra
phải có một chút từ tâm chứ.
Lập tức bà lão đến đốt trụi căn lều của nhà sư.
|